Cái tháng cuối cùng của năm lại đến, đến muộn màng trong cái rét mùa đông. Tôi ở miền xa giữa đất hà thành nên miên man nhớ những ngày tháng chạp xưa cũ. Cuộc đời với bao đổi thay và kỳ vọng nhưng những đứa con xa quê cứ đến tháng chạp lại nhớ về quê. Quê hương, là nguồn cội, là đất cằn khô hốc hác môi người giữa cái lạnh mùa đông còn sót lại trên triền cát miền Trung.
Miền trung xa ngái một đời, tôi đã đi xa bao lần nhưng vẫn nhớ về triền cát miên man gió. Đi xa, cuối năm hay nhớ về những gì xưa cũ, những hoài niệm tuổi thơ. Ngày còn mẹ, mẹ hay đếm tờ lịch mỗi sáng, cứ sau rằm tháng chạp mẹ lại bộn rộn với bao việc. Mẹ miệt mài để chuẩn bị cho một cái tết sung túc và an lành. Những ngày nắng lọt qua miền mây sưởi ấm mảnh đất cằn mẹ lại chộn rộn với lá dong, vườn chuối. Mỗi khi thấy mẹ chợ về với bó lá dong là tôi biết tết đang gần kề. Tháng chạp về, tụi trẻ con xốn xang chờ đón áo mới và đi chợ tết ngày cuối năm, đêm vẫn mơ thấy tiếng pháo đì đùng và tiếng mấy con cún ăng ẳng rúc đầu vào gậm dường khi tiếng pháo rền vang.
Miền quê với bao kỷ niệm, hoài tưởng những niềm vui thủa ấu thơ để tạm quên đi lo toan hiện có. Miền quê, có cha già vẫn gọi điện bảo "Năm ni rét muộn nên cây hoa đào chưa đơm nụ, gốc mai vẫn xanh lá". Tết đến, năm nào bố cũng nói với mẹ "đừng hỏi con khi mô về, kiểu chi con cũng về bởi không ai có thể quên được hồn quê mái ấm". Tháng chạp về, với bao xốn xang. Mỗi lần ngửi thấy mùi hương trầm đốt lên là chợt nhớ đến Tết. Tết về, là với bao lo toan của mẹ, với nỗi nhọc nhằn của cha. Tết có tiếng củi khô cháy tí tách dưới nồi bánh chưng, có tiếng lầm rầm cầu khấn của mẹ mong cho an lành vinh phúc đến với cả gia đình, dòng tộc.
Một năm gần đi qua, với bao thăng trầm dâu bể, bao bộn bề lo toan và những niềm vui bé nhỏ, tết về, mang theo cả niềm hoài niệm. Tết quê nhà không sung túc nhưng đầm ấm, không áo quần là lượt nhưng đầy sắc màu tươi mới. Tết ở quê, đứng trước cửa nhìn ra cánh đồng tràn đầy màu trắng của đàn cò kiếm ăn trên đám ruộng mới cấy. Đêm về, nghe tiếng cánh cò xào xạc qua ngọn tre đầu ngõ.
Có những năm xa quê, đón tết giữa thành phố ồn ào và chen lấn, thèm có được hương vị tết ngày xưa. Tết về, nôn nao thèm được ngửi mùi hương trầm từ bát hương gia tiên toả ra, thèm được ngửi mùi bánh chưng toả hương thơm nức dưới bàn tay của mẹ. Xa quê, dịp cuối năm lại cứ đau đáu được về quê đón tết, tết của sum vầy và ân nghĩa. Tết về, về để có lại nguồn cội, về với những gì thiêng liêng mà tiết giao mùa của trời đất ban tặng. Tết về, là về với niềm yêu thương của mẹ, với bài thơ bố vẫn khai xuân trong dịp năm mới.
Quê nhà, tháng chạp vẫn mêng mang gió lạnh, vại dưa hành củ kiệu vẫn chưa được đem phơi bởi mẹ đã về với trời đất, xa rời cả miền ly biệt. Với tôi, tết gắn liền với hình bóng của mẹ cha, của triển cát, của đồng ruộng trắng xoá cánh cò.
Tổng số lượt xem trang
Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013
Nhớ thương triền cát
Thấm thoắt cũng đã gần đến tháng Chạp, tháng của những giỗ chạp và lễ tiết. Giữa mùa đông âm u lạnh giá và tê buốt của Hà Nội tôi vẫn miên man nhớ về vị cát nóng và hương mặn mòi của xứ biển quê nhà. Tôi vẫn mơ thấy hằng đêm triền cát chang chang nắng, vẫn cảm nhận được bước chân trần trên cát nóng, bỏng rát nhưng mềm mại.
Quê nhà, chẳng có sợi dây nào ràng buộc đời người nhưng tâm hồn vẫn vấn vương. Càng bon chen giữa chốn thị thành thì càng thương nhớ quê nhà. Càng gần đến cuối năm lại càng ngẫm nghĩ về miền quê xa vời vợi. Quê nhà, có hương mùi rơm rạ trong mùa gặt, có mùi thơm lúa non đang trong thì trổ đòng. Quê nhà, có vị mằm mặm của cá mòi vừa nướng, có vị chua của bát canh chua mẹ nấu. Quê nhà, có tiếng gà gáy sáng, có tiếng nghé ọ gọi mẹ lúc ban chiều.
Quê hương, sợi dây thương nhớ mong manh gắn vào tâm hồn và giác quan của đời người, được ghi lại qua cả một thời ấu thơ, một thời trai trẻ. Quê hương, có tiếng mấy con cún ăng ẳng kêu lên sung sướng khi gặp lại người chủ xa nhà. Tôi đi nhiều, xa nhà nhiều nhưng có những con cún con từ bé chỉ gặp tôi một lần khi mới đẻ ra nhưng sau một năm, nó vẫn nhớ, nó mừng lắm. Cảm giác vui khi mấy con cún lao vào quấn quýt bên chân, có con còn gặm vào chân day day đầy sung sướng.
Quê hương, mỗi khi đi xa về trong chiều hoàng hôn đã nhìn thấy khói bếp từ sau mái nhà là biết ngay mẹ còn cặm cụi trong bếp. Về nhà, đó là cả không gian và cảm giác yêu thương đùm bọc. Tôi nhớ những buổi chiều đông giá buốt, bố ngồi đợi con về để vội vã rót chén rượu ấm đã chuẩn bị sẵn với câu nói thường có "làm chén cho ấm bụng đã nào". Cả nhà, chỉ có tôi mới được bố ưu ái mời rượu như vậy.
Quê hương, như một tâm hồn nhỏ bé ẩn sâu trong tâm hồn của đời người, càng già đi lại càng lớn lên và níu kéo đời người về với những ngày bé thơ. Ai ra đi mà không quay về chắc chắn sẽ vấn vương cho đến khi nhắm mắt xuôi tay để rồi nói với người ở lại "cho ta về quê". Ra đi, để trở về. Mỗi lần trở về lại một lần nối thêm sợi dây yêu thương với quê nhà.
Một ai đó đã viết mà tôi đã từng đọc:
Quê nhà, chẳng có sợi dây nào ràng buộc đời người nhưng tâm hồn vẫn vấn vương. Càng bon chen giữa chốn thị thành thì càng thương nhớ quê nhà. Càng gần đến cuối năm lại càng ngẫm nghĩ về miền quê xa vời vợi. Quê nhà, có hương mùi rơm rạ trong mùa gặt, có mùi thơm lúa non đang trong thì trổ đòng. Quê nhà, có vị mằm mặm của cá mòi vừa nướng, có vị chua của bát canh chua mẹ nấu. Quê nhà, có tiếng gà gáy sáng, có tiếng nghé ọ gọi mẹ lúc ban chiều.
Quê hương, sợi dây thương nhớ mong manh gắn vào tâm hồn và giác quan của đời người, được ghi lại qua cả một thời ấu thơ, một thời trai trẻ. Quê hương, có tiếng mấy con cún ăng ẳng kêu lên sung sướng khi gặp lại người chủ xa nhà. Tôi đi nhiều, xa nhà nhiều nhưng có những con cún con từ bé chỉ gặp tôi một lần khi mới đẻ ra nhưng sau một năm, nó vẫn nhớ, nó mừng lắm. Cảm giác vui khi mấy con cún lao vào quấn quýt bên chân, có con còn gặm vào chân day day đầy sung sướng.
Quê hương, mỗi khi đi xa về trong chiều hoàng hôn đã nhìn thấy khói bếp từ sau mái nhà là biết ngay mẹ còn cặm cụi trong bếp. Về nhà, đó là cả không gian và cảm giác yêu thương đùm bọc. Tôi nhớ những buổi chiều đông giá buốt, bố ngồi đợi con về để vội vã rót chén rượu ấm đã chuẩn bị sẵn với câu nói thường có "làm chén cho ấm bụng đã nào". Cả nhà, chỉ có tôi mới được bố ưu ái mời rượu như vậy.
Quê hương, như một tâm hồn nhỏ bé ẩn sâu trong tâm hồn của đời người, càng già đi lại càng lớn lên và níu kéo đời người về với những ngày bé thơ. Ai ra đi mà không quay về chắc chắn sẽ vấn vương cho đến khi nhắm mắt xuôi tay để rồi nói với người ở lại "cho ta về quê". Ra đi, để trở về. Mỗi lần trở về lại một lần nối thêm sợi dây yêu thương với quê nhà.
Một ai đó đã viết mà tôi đã từng đọc:
"Quê hương nghĩa nặng tình đầy
Vuông tròn khéo đáp ơn dày mẹ cha
Vuông tròn khéo đáp ơn dày mẹ cha
Một đời phiêu bạt phương xa
Một đời rơm rạ cũng qua một đời"
Phiêu bạt chốn thị thành để gây dựng tương lai và làm tròn bổn phận đời người. Bổn phận với những người thân yêu bên cạnh, với những đứa trẻ bi bô với cuộc sống đầy thú vị - đó là bổn phận với tương lai.Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012
Quẩn quanh cuộc đời
Tự hỏi: Cuộc đời chi lạ, để đời người quẩn quanh với bao lo toan và kỳ vọng hạnh phúc? Có chăng, hạnh phúc chỉ là một khoảng rất nhỏ giữa bao lo toan và một vài niềm vui của cuộc sống.
Cuộc đời người là cả một trời hy vọng. Hy vọng hạnh phúc. Hạnh phúc là gì mà đời người đi tìm nó để khi đi hết con đường cuộc sống, nhiều người mỉm cười nói rằng mình đã tròn bổn phận. Phải chăng, hạnh phúc là cả một hành trình dài đi tìm ra bổn phận của cuộc đời mình. Mà rằng, bổn phận cuộc sống chỉ là những điều lo toan, là những khoảng lo sợ. Hay bổn phận là trách nhiệm phải mang lại niềm vui cho người khác.
Cuộc đời, chiết tự chính từ này có nghĩa là cuộc chơi có nhiều thành phần tham gia và nhiều sự kiện diễn ra theo một quy luật nhất định. Đời là một quảng thời gian sống của một người. Sống trọn một kiếp đời là việc đời người tham gia vào cuộc chơi theo một quy luật nhất định.
Cuộc đời người là cả một trời hy vọng. Hy vọng hạnh phúc. Hạnh phúc là gì mà đời người đi tìm nó để khi đi hết con đường cuộc sống, nhiều người mỉm cười nói rằng mình đã tròn bổn phận. Phải chăng, hạnh phúc là cả một hành trình dài đi tìm ra bổn phận của cuộc đời mình. Mà rằng, bổn phận cuộc sống chỉ là những điều lo toan, là những khoảng lo sợ. Hay bổn phận là trách nhiệm phải mang lại niềm vui cho người khác.
Cuộc đời, chiết tự chính từ này có nghĩa là cuộc chơi có nhiều thành phần tham gia và nhiều sự kiện diễn ra theo một quy luật nhất định. Đời là một quảng thời gian sống của một người. Sống trọn một kiếp đời là việc đời người tham gia vào cuộc chơi theo một quy luật nhất định.
Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012
Vách đá tài khoá (Fiscal Cliff): Ngân sách và Tăng trưởng kinh tế
Những vấn đề tranh cãi giữa các ông nghị Quốc hội và Tổng thống B. Obama vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt khi năm tài khoá 2012 đang dần vào hồi kết.
Câu chuyện thâm thủng ngân sách, trần nợ công của chính phủ Hoa Kỳ là một câu chuyện dài tập, ly kỳ và bí ẩn. Đạo luật kiểm soát ngân sách đã được lập nên trong năm 2011 khi nợ công của chính phủ Hoa Kỳ lên mức cảnh báo. Đúng đêm giao thừa 2013, đạo luật này chính thức có hiệu lực. Khi đó, những ưu đãi về giảm thuế lương và thuế lao động đối với người có thu nhập chính thức chấm dứt. Bên cạnh đó, các khoản giảm thuế được áp dụng trong giai đoạn 2001 - 2003 mà Tổng thống Bush dựng nên cũng chấm dứt, doanh nghiệp không còn được hưởng ưu đãi về thuế.
Song hành cùng chính sách thuế, chương trình cắt giảm chi tiêu của tổng thống đương nhiệm sẽ có hiệu lực, các loại thuế liên quan đến chăm sóc y tế sẽ được áp dụng.
Như vậy, với chính sách giảm thuế chấm dứt, ngân sách chính phủ có thể bớt căng thẳng, nợ nần của chính phủ có thể được giảm xuống nhưng hậu quả nặng nề của nó chính là tốc độ tăng trưởng của nền kinh tế khó có khả năng vực dậy, điều này đồng nghĩa với việc nền kinh tế Hoa Kỳ lại rơi vào vòng xoáy của suy thoái - trạng thái đau đầu của các chính khách.
Ai đã dựng nên Vách đá tài khoá?
Giai đoạn tổng thống Bush đương nhiệm, nền kinh tế có tốc độ tăng trưởng khá đẹp, chi tiêu chính phủ tăng vọt để đáp ứng cho phát triển kinh tế. Đến nhiệm kỳ của tổng thống Obama, ngân sách thâm thủng, nợ công lên cao, khi đó, các ông nghị - đại diện cho các đảng phái - bắt đầu lo lắng và lập nên đạo luật kiểm soát ngân sách.
Các cơ quan lập pháp của Hoa Kỳ và tổng thống Obama đã vô tình dựng lên Vách đá tài khoá. Năm 2013. chính là thời gian các thoả thuận giữa tổng thống và nghị viện chính thức có hiệu lực. Nền kinh tế Hoa Kỳ đối mặt với suy thoái.
Những bước đầu công phá Vách đá tài khoá
Chính quyền tổng thống đã nhận thức rõ câu chuyện bi hài của Vách đá tài khoá nên đã thực hiện giải pháp nới lỏng định lượng (QE) nhiều lần trong năm 2012. Cho đến gần hết năm 2012, FED đã 4 lần thực hiện chính sách nới lỏng định lượng.
Đây là chính sách phi truyền thống trong chính sách tiền tệ của nhiều quốc gia, một khi, nền kinh tế rơi vào trạng thái suy thoái, ngân hàng trung ương hết dư địa để hạ lãi suất cho vay thì QE được áp dụng. Lượng USD được bơm vào nền kinh tế trong giai đoạn khủng hoảng bằng cách mua lại các tài sản của ngân hàng thương mại hoặc của tổ chức tư nhân (thường là trái phiếu). QE lần 4 này (12/12/2012), FED mua lại đến 45 tỷ USD trái phiếu kho bạc dài hạn nhưng không mua vào trái phiếu ngắn hạn. Điều này, đồng nghĩa với 45 tỷ USD/tháng được bơm vào nền kinh tế thông qua các ngân hàng thương mại. Sau đó, các ngân hàng thương mại đem cho vay đối với người dân và tổ chức kinh tế nhằm kích thích phát triển. Tuy nhiên, bơm tiền ra đồng nghĩa với việc mở cửa cho lạm phát đi vào.
Cuối cùng, Hoa Kỳ có một công cụ siêu đẳng và không một quốc gia nào có thể làm được: In thêm USD khi nền kinh tế khủng hoảng.
Câu chuyện thâm thủng ngân sách, trần nợ công của chính phủ Hoa Kỳ là một câu chuyện dài tập, ly kỳ và bí ẩn. Đạo luật kiểm soát ngân sách đã được lập nên trong năm 2011 khi nợ công của chính phủ Hoa Kỳ lên mức cảnh báo. Đúng đêm giao thừa 2013, đạo luật này chính thức có hiệu lực. Khi đó, những ưu đãi về giảm thuế lương và thuế lao động đối với người có thu nhập chính thức chấm dứt. Bên cạnh đó, các khoản giảm thuế được áp dụng trong giai đoạn 2001 - 2003 mà Tổng thống Bush dựng nên cũng chấm dứt, doanh nghiệp không còn được hưởng ưu đãi về thuế.
Song hành cùng chính sách thuế, chương trình cắt giảm chi tiêu của tổng thống đương nhiệm sẽ có hiệu lực, các loại thuế liên quan đến chăm sóc y tế sẽ được áp dụng.
Như vậy, với chính sách giảm thuế chấm dứt, ngân sách chính phủ có thể bớt căng thẳng, nợ nần của chính phủ có thể được giảm xuống nhưng hậu quả nặng nề của nó chính là tốc độ tăng trưởng của nền kinh tế khó có khả năng vực dậy, điều này đồng nghĩa với việc nền kinh tế Hoa Kỳ lại rơi vào vòng xoáy của suy thoái - trạng thái đau đầu của các chính khách.
Ai đã dựng nên Vách đá tài khoá?
Giai đoạn tổng thống Bush đương nhiệm, nền kinh tế có tốc độ tăng trưởng khá đẹp, chi tiêu chính phủ tăng vọt để đáp ứng cho phát triển kinh tế. Đến nhiệm kỳ của tổng thống Obama, ngân sách thâm thủng, nợ công lên cao, khi đó, các ông nghị - đại diện cho các đảng phái - bắt đầu lo lắng và lập nên đạo luật kiểm soát ngân sách.
Các cơ quan lập pháp của Hoa Kỳ và tổng thống Obama đã vô tình dựng lên Vách đá tài khoá. Năm 2013. chính là thời gian các thoả thuận giữa tổng thống và nghị viện chính thức có hiệu lực. Nền kinh tế Hoa Kỳ đối mặt với suy thoái.
Những bước đầu công phá Vách đá tài khoá
Chính quyền tổng thống đã nhận thức rõ câu chuyện bi hài của Vách đá tài khoá nên đã thực hiện giải pháp nới lỏng định lượng (QE) nhiều lần trong năm 2012. Cho đến gần hết năm 2012, FED đã 4 lần thực hiện chính sách nới lỏng định lượng.
Đây là chính sách phi truyền thống trong chính sách tiền tệ của nhiều quốc gia, một khi, nền kinh tế rơi vào trạng thái suy thoái, ngân hàng trung ương hết dư địa để hạ lãi suất cho vay thì QE được áp dụng. Lượng USD được bơm vào nền kinh tế trong giai đoạn khủng hoảng bằng cách mua lại các tài sản của ngân hàng thương mại hoặc của tổ chức tư nhân (thường là trái phiếu). QE lần 4 này (12/12/2012), FED mua lại đến 45 tỷ USD trái phiếu kho bạc dài hạn nhưng không mua vào trái phiếu ngắn hạn. Điều này, đồng nghĩa với 45 tỷ USD/tháng được bơm vào nền kinh tế thông qua các ngân hàng thương mại. Sau đó, các ngân hàng thương mại đem cho vay đối với người dân và tổ chức kinh tế nhằm kích thích phát triển. Tuy nhiên, bơm tiền ra đồng nghĩa với việc mở cửa cho lạm phát đi vào.
Cuối cùng, Hoa Kỳ có một công cụ siêu đẳng và không một quốc gia nào có thể làm được: In thêm USD khi nền kinh tế khủng hoảng.
Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012
Vốn ODA: Bài toán cho Việt Nam
Với mức thu nhập được tính là "nước có thu nhập trung bình", lượng vốn ODA vào Việt Nam ngày càng tụt giảm. Từ 2009 đến nay, lượng vốn ODA chảy vào VN theo cam kết qua Hội nghị tư vấn các nhà tài trợ - CG - luôn có số giảm xuống, năm tới - 2013, lượng vốn ODA chỉ còn 6,48 tỷ.
Vốn ODA, thông thường, chảy vào các nền kinh tế đang phát triển trong giai đoạn đầu, thường khoảng 2 thập kỷ. Nguồn vốn này, luôn được sử dụng cho đầu tư hạ tầng, công cộng, phát triển cộng đồng và an sinh xã hội. Những khoản đầu tư này để phục vụ cho đầu tư phát triển trong tương lai.
Khi VN đã có một nền tảng cơ bản về hạ tầng, cơ sơ vật chất phục vụ cho giai đoạn phát triển mới, liệu ODA có còn phù hợp.
Hiện nay, có thể lấy ODA để phục vụ cho công cuộc xoá đói giảm nghèo và đầu tư phát triển.
http://vneconomy.vn/20121210040022841P0C9920/cam-ket-gan-65-ty-usd-von-oda-cho-viet-nam-nam-2013.htm
Vốn ODA, thông thường, chảy vào các nền kinh tế đang phát triển trong giai đoạn đầu, thường khoảng 2 thập kỷ. Nguồn vốn này, luôn được sử dụng cho đầu tư hạ tầng, công cộng, phát triển cộng đồng và an sinh xã hội. Những khoản đầu tư này để phục vụ cho đầu tư phát triển trong tương lai.
Khi VN đã có một nền tảng cơ bản về hạ tầng, cơ sơ vật chất phục vụ cho giai đoạn phát triển mới, liệu ODA có còn phù hợp.
Hiện nay, có thể lấy ODA để phục vụ cho công cuộc xoá đói giảm nghèo và đầu tư phát triển.
http://vneconomy.vn/20121210040022841P0C9920/cam-ket-gan-65-ty-usd-von-oda-cho-viet-nam-nam-2013.htm
Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012
Xong USD sẽ đến VÀNG
Câu chuyện tỷ giá bao năm trước của nền kinh tế đã làm đau đầu các nhà quản lý, điều hành vĩ mô. Tuy nhiên, từ khi đồng USD được neo ở mức lãi suất tối đa 2% đối với gửi tại ngân hàng, dẹp được thị trường chợ đen, neo biên độ biến động tỷ giá thì USD hết cửa quậy phá. Bước đầu, người nắm giữ USD đã dần chuyển sang nắm tiền đồng. Kể từ đó, tỷ giá USD/VND luôn ổn định, thi thoảng có vài ông ngân hàng sốt nhẹ tí vì thiếu USD để thanh toán, còn lại, ổn vẫn là ổn.
Trở lại thị trường vàng,.....
Trở lại thị trường vàng,.....
Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012
Kinh tế vĩ mô: Ai đang kêu khó?
Cơ quan thống kê đã công bố số liệu thống kê các số liệu của nền kinh tế (http://www.gso.gov.vn/default.aspx?tabid=413&thangtk=09/2012) và minh chứng được sự thật nền kinh tế không đến nỗi ... khó khăn. Cụ thể:
Bán lẻ hàng hóa và doanh thu dịch vụ tiêu dùng
Tổng mức hàng hóa bán lẻ và doanh thu dịch vụ tiêu dùng tháng Chín tăng 2,3% so với tháng trước và tăng 12,8% so với cùng kỳ năm trước. Tổng mức hàng hóa bán lẻ chín tháng năm nay ước tính đạt 1713,1 nghìn tỷ đồng, tăng 17,3% so với cùng kỳ năm trước, nếu loại trừ yếu tố giá thì tăng 6,7%. Trong tổng mức hàng hoá bán lẻ và doanh thu dịch vụ tiêu dùng chín tháng, kinh doanh thương nghiệp đạt 1322,6 nghìn tỷ đồng, chiếm 77,2% tổng mức và tăng 16,5%; khách sạn nhà hàng đạt 201,8 nghìn tỷ đồng, chiếm 11,8% và tăng 19,1%; dịch vụ đạt 170,4 nghìn tỷ đồng, chiếm 9,9% và tăng 20,3%; du lịch đạt 18,4 nghìn tỷ đồng, chiếm 1,1% và tăng 30,9%.
=> Bán lẻ và tiêu dùng vẫn tăng ầm ầm.
Doanh nghiệp kêu khó chỉ là những doanh nghiệp mần ăn dựa hơi đầu tư công, phụ thuộc vốn phần lớn vào nguồn tín dụng từ ngân hàng thương mại.
Bán lẻ hàng hóa và doanh thu dịch vụ tiêu dùng
Tổng mức hàng hóa bán lẻ và doanh thu dịch vụ tiêu dùng tháng Chín tăng 2,3% so với tháng trước và tăng 12,8% so với cùng kỳ năm trước. Tổng mức hàng hóa bán lẻ chín tháng năm nay ước tính đạt 1713,1 nghìn tỷ đồng, tăng 17,3% so với cùng kỳ năm trước, nếu loại trừ yếu tố giá thì tăng 6,7%. Trong tổng mức hàng hoá bán lẻ và doanh thu dịch vụ tiêu dùng chín tháng, kinh doanh thương nghiệp đạt 1322,6 nghìn tỷ đồng, chiếm 77,2% tổng mức và tăng 16,5%; khách sạn nhà hàng đạt 201,8 nghìn tỷ đồng, chiếm 11,8% và tăng 19,1%; dịch vụ đạt 170,4 nghìn tỷ đồng, chiếm 9,9% và tăng 20,3%; du lịch đạt 18,4 nghìn tỷ đồng, chiếm 1,1% và tăng 30,9%.
=> Bán lẻ và tiêu dùng vẫn tăng ầm ầm.
Doanh nghiệp kêu khó chỉ là những doanh nghiệp mần ăn dựa hơi đầu tư công, phụ thuộc vốn phần lớn vào nguồn tín dụng từ ngân hàng thương mại.
Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012
Đời Kẻ Chợ
Phố thị mưa rồi, có biết chăng?
Thu về liễu rũ đứng hai hàng,
Có kẻ lang thang trời kẻ chợ
Nhớ về mái bếp khói chiều mơ
Thu về liễu rũ đứng hai hàng,
Có kẻ lang thang trời kẻ chợ
Nhớ về mái bếp khói chiều mơ
Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012
Chuyện đời - Vặt vãnh phố thị
Ra đường, ngồi cà phê, gặp bạn của thằng bạn ở quê.
Bạn của bạn kể chuyện ngày xưa, hay thấu trời. Ngưỡng mộ.
Bạn của bạn bắt đầu kể chuyện đời bạn. Nghe thấy có gió bão.
Bạn của bạn kể sắm xe, mua nhà, buôn vàng, buôn đất, chơi chứng đều ngon lành. Bạn của bạn tự hào: Nhiều đứa chết sặc gạch, còn bạn của bạn vẫn giàu sang.
Bạn của bạn chỉ chiếc xe hơi cáu cạnh đỗ bên hè, trị giá khoảng dăm ba tỷ bạc. Nhìn lại con rim chiến của mình, tự dưng ... thấy ngại.
Bạn của bạn khoe: Cái áo tui mặc hàng hiệu không à, giá mua gần 1 nghìn. Chiếc ví LV bạn quẳng trên bàn cà phê, căng phồng, nếu soi giá bán ở shop trên Metropole chắc đến dăm ngàn Mỹ kim. Đột nhiên, mình mò ra sau mông mình, ví lép kẹp.
Bạn của bạn hẹn: Cuối tuần làm bữa nhậu trên khách sạn gần Hồ Tây. Tự nhiên ngạt mũi, tai ù.
Mình hỏi lại bạn: Con mấy tuổi rồi, bạn của bạn bảo, học lớp 2.
Mình hỏi: Vợ mần mô? Bạn của bạn ngập ngừng, tui làm tập 2 rồi, nhưng đã out.
Tự dưng, câu chuyện trở nên nhàn nhạt, mình vội chuồn.
Tự dưng dớ dẩn: Tiền - Có mua được một mái ấm?
Bạn của bạn kể chuyện ngày xưa, hay thấu trời. Ngưỡng mộ.
Bạn của bạn bắt đầu kể chuyện đời bạn. Nghe thấy có gió bão.
Bạn của bạn kể sắm xe, mua nhà, buôn vàng, buôn đất, chơi chứng đều ngon lành. Bạn của bạn tự hào: Nhiều đứa chết sặc gạch, còn bạn của bạn vẫn giàu sang.
Bạn của bạn chỉ chiếc xe hơi cáu cạnh đỗ bên hè, trị giá khoảng dăm ba tỷ bạc. Nhìn lại con rim chiến của mình, tự dưng ... thấy ngại.
Bạn của bạn khoe: Cái áo tui mặc hàng hiệu không à, giá mua gần 1 nghìn. Chiếc ví LV bạn quẳng trên bàn cà phê, căng phồng, nếu soi giá bán ở shop trên Metropole chắc đến dăm ngàn Mỹ kim. Đột nhiên, mình mò ra sau mông mình, ví lép kẹp.
Bạn của bạn hẹn: Cuối tuần làm bữa nhậu trên khách sạn gần Hồ Tây. Tự nhiên ngạt mũi, tai ù.
Mình hỏi lại bạn: Con mấy tuổi rồi, bạn của bạn bảo, học lớp 2.
Mình hỏi: Vợ mần mô? Bạn của bạn ngập ngừng, tui làm tập 2 rồi, nhưng đã out.
Tự dưng, câu chuyện trở nên nhàn nhạt, mình vội chuồn.
Tự dưng dớ dẩn: Tiền - Có mua được một mái ấm?
VỀ LẠI LỜI RU
VỀ LẠI LỜI RU
Về thôi, trong bát cơm chiều
Để nghe tiếng sáo cánh diều ngày xưa
Về tắm lại những ngày mưa
Lời ru của mẹ sớm trưa ru hời
À ơi hạt nắng dây mưa
Ầu ơ quạt mát đón đưa gió về
Cho con cả tiếng biển khơi
Ru con hết cả một trời núi non
Về thôi, trong bát cơm chiều
Để nghe tiếng sáo cánh diều ngày xưa
Về tắm lại những ngày mưa
Lời ru của mẹ sớm trưa ru hời
À ơi hạt nắng dây mưa
Ầu ơ quạt mát đón đưa gió về
Cho con cả tiếng biển khơi
Ru con hết cả một trời núi non
Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012
"Yên lặng! Tôi sầu thôi"
"Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận kẻ mồ côi"
Ngày này, 13 tháng trước, mẹ mất trong chớm nắng thu vàng, một ngày sau rằm Trung thu. Nắng mùa thu, mát lành sau hạ oi nồng, hanh hao và cằn cỗi. Mùa thu, mẹ lấy mớ chăn bông đem ra phơi lại, mẹ bảo "sắp mùa đông rồi, phơi lại cho có hơi nắng, khi mô đem ra nằm, mùi nắng vẫn còn vương"
Hôm trước, con mơ thấy mẹ. Dáng mẹ ngồi bên giường mờ ảo, con vẫn nói chuyện với mẹ, mẹ bảo, "con ở xa thì chí thú làm ăn, bố mẹ vẫn đủ sống thoải mái".
Hơn một năm nay, giấc mơ thấy mẹ vẫn cứ lặp lại, vẫn dáng mẹ như ngày xưa, để rồi, khi tỉnh lại, nước mắt tràn khoé mắt.
Chỉ mình tôi hiểu, nỗi đau chẳng thể nguôi ngoai, chẳng thể chia sẻ cùng ai.
Yên lặng, tôi sầu thôi!
Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012
QE3 ở Mỹ và lạm phát tại Việt Nam
Tấn trò đời của lạm phát Việt Nam vô cùng bí ẩn, đùng phát lại lên, ngẩn ngơ lại xuống. Việc giá cả trong nước bị tác động bởi chính sách tiền tệ và giá cả của nước ngoài là cả một căn bệnh của nền kinh tế.
Từ 2008 đến nay, lạm phát bốc lên trời rồi lại lặn sâu xuống biển. Từ trên 20% nay lại về dưới một con số, quả là đáng mừng.
Tuy vậy, cứ mỗi khi Hoa Kỳ có QE là một lần thêm lạm phát. Căn nguyên của lạm phát một phần lớn bởi chính sách tiền tệ trong quá khứ cũng như hiện tại, điều mà các nhà điều hành chính sách đang nỗ lực để khắc phục và định hướng theo kịch bản đã dựng nên. Nhưng, cú sốc hơn cả của nền kinh tế lại nằm ở giá dầu, vàng, ngoại tệ.
Mỗi QE là một lần lượng USD được bơm ra thị trường, có nghĩa rằng đồng USD được định giá thấp lại. Đồng USD thấp là căn nguyên của việc tăng giá vàng và dầu mỏ do tác động của "đầu cơ" và "nguồn vốn đầu tư trên các thị trường chứng khoán, tiền tệ". Căn nguyên vẫn là cơ chế tỷ giá của Việt Nam. Khi giá trị đồng USD giảm thì đương nhiên, đồng Việt Nam lên giá so với đồng USD.
Vàng và dầu mỏ ở Việt Nam lại có những biến động tréo ngoe với thị trường quốc tế. Vàng bao giờ cũng cao hơn giá quốc tế khoảng vài triệu đồng khi quy đổi ra đồng Việt Nam. Giá xăng dầu thì thế giới tăng thì mình chưa tăng nhưng nhà cung cấp cóc thèm bán hàng cho người mua, thế mới ... lạ.
Khi đồng Việt Nam tăng giá, có nghĩa là hàng hoá trong nước sẽ đắt lên. Hàng hoá đắt lên có nghĩa là CPI nó cũng ngoi lên. Nó lên hoài thì kêu là lạm phát. Khục.
Cái xứ miềng nó rứa, chả mần chi thì giá nó cũng phọt lên. Có làm căng thì lạm phát nó cũng đến.
Bởi vậy, chính sách tiền tệ đang phải gánh vác trọng trách rất lớn cho cả nền kinh tế nước nhà: Ổn định vĩ mô. Nhưng, một mình NHTW đâu có gánh nổi khi mà ... các tập đoàn, công ty lớn nhỏ của nhà nước, của tư nhân đang lao đao vì nợ, buôn bán càng ngày càng lỗ. Chết sặc.
Dấu hiệu chỉ số CPI thấp trong mấy tháng gần đây không phải là nguồn cơn cho việc đồng ý tăng giá của xăng dầu, điện, chi phí y tế, giáo dục, giao thông vận tải. Chắc chắn, CPI tháng 9 sẽ ngoi lên cao.
Chỉ khổ các bác NHTW.
Từ 2008 đến nay, lạm phát bốc lên trời rồi lại lặn sâu xuống biển. Từ trên 20% nay lại về dưới một con số, quả là đáng mừng.
Tuy vậy, cứ mỗi khi Hoa Kỳ có QE là một lần thêm lạm phát. Căn nguyên của lạm phát một phần lớn bởi chính sách tiền tệ trong quá khứ cũng như hiện tại, điều mà các nhà điều hành chính sách đang nỗ lực để khắc phục và định hướng theo kịch bản đã dựng nên. Nhưng, cú sốc hơn cả của nền kinh tế lại nằm ở giá dầu, vàng, ngoại tệ.
Mỗi QE là một lần lượng USD được bơm ra thị trường, có nghĩa rằng đồng USD được định giá thấp lại. Đồng USD thấp là căn nguyên của việc tăng giá vàng và dầu mỏ do tác động của "đầu cơ" và "nguồn vốn đầu tư trên các thị trường chứng khoán, tiền tệ". Căn nguyên vẫn là cơ chế tỷ giá của Việt Nam. Khi giá trị đồng USD giảm thì đương nhiên, đồng Việt Nam lên giá so với đồng USD.
Vàng và dầu mỏ ở Việt Nam lại có những biến động tréo ngoe với thị trường quốc tế. Vàng bao giờ cũng cao hơn giá quốc tế khoảng vài triệu đồng khi quy đổi ra đồng Việt Nam. Giá xăng dầu thì thế giới tăng thì mình chưa tăng nhưng nhà cung cấp cóc thèm bán hàng cho người mua, thế mới ... lạ.
Khi đồng Việt Nam tăng giá, có nghĩa là hàng hoá trong nước sẽ đắt lên. Hàng hoá đắt lên có nghĩa là CPI nó cũng ngoi lên. Nó lên hoài thì kêu là lạm phát. Khục.
Cái xứ miềng nó rứa, chả mần chi thì giá nó cũng phọt lên. Có làm căng thì lạm phát nó cũng đến.
Bởi vậy, chính sách tiền tệ đang phải gánh vác trọng trách rất lớn cho cả nền kinh tế nước nhà: Ổn định vĩ mô. Nhưng, một mình NHTW đâu có gánh nổi khi mà ... các tập đoàn, công ty lớn nhỏ của nhà nước, của tư nhân đang lao đao vì nợ, buôn bán càng ngày càng lỗ. Chết sặc.
Dấu hiệu chỉ số CPI thấp trong mấy tháng gần đây không phải là nguồn cơn cho việc đồng ý tăng giá của xăng dầu, điện, chi phí y tế, giáo dục, giao thông vận tải. Chắc chắn, CPI tháng 9 sẽ ngoi lên cao.
Chỉ khổ các bác NHTW.
Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012
Cà phê và Cuộc đời
Dù bạn bận rộn đến đâu hay rảnh rỗi, hãy dậy sớm. Lên đường và tìm cho mình một hàng cà phê phù hợp. Cà phê không khách khí, không cầu kỳ, dù một mình bạn hay có thêm bạn bè, cà phê luôn mang đến cho bạn cuộc sống mới và những suy ngẫm trong cuộc đời.
Dù bạn trẻ, trung niên hay đã già, cà phê chào đón bạn đến với cuộc đời.
Khi bạn trẻ, cà phê không một mình. Cà phê mang đến cho bạn mối giao lưu bạn bè. Nếu bạn yêu nhau, hãy nói "cà phê nhé". Nếu bạn mến nhau, hay nói "cà phê không?"
Khi bạn qua tuổi thanh niên, hình như bạn thích ngồi cà phê một mình.
Khi bạn già, cà phê nói với bạn rằng "dù một chút thôi nhé, chỉ mình tôi chung thuỷ với bạn".
Nhiều người hỏi: Cà phê đắng không? Câu trả lời dường như đặt lại một câu hỏi "Cuộc đời bạn đã từng ngọt đắng chưa?". Nếu như, cuộc đời bạn cứ diễn ra ngày nay như bao ngày khác, ngày mai, bạn không phải lo nghĩ, suy tư thì cà phê dường như đắng chát với bạn. Nếu như bạn đang chan chứa yêu thương, cà phê thơm như tình yêu bạn đang có.
Cuộc đời người, rồi ai cũng phải trải qua những đắng cay của cuộc sống. Cuộc sống vốn dĩ chẳng thể nào tròn trịa dành cho đời người. Cuộc đời, bao vấp ngã và trải nghiệm. Cuộc sống, với bao buồn vui lẫn lộn. Dù bạn có mạnh mẽ, giàu có đến đâu, rồi sẽ có ngày bạn mất đi người thân yêu nhất. Nếu một ngày, bạn không còn mẹ, bạn sẽ thấy cuộc đời không còn nhiều màu hồng. Nếu một ngày, bạn mất cha, bạn sẽ thấy cuộc đời sao lẻ loi.
Khi bạn vui, bạn thành công ít lần bạn quên đi người bạn cà phê. Bạn chỉ nhớ đến hương vị nồng say của bia, rượu và những buổi tiệc. Khi bạn buồn hay bạn suy tư, cà phê gợi cho bạn những trầm tư của cuộc sống.
Cà phê không ồn ào. Nếu bạn ồn ào, bạn chẳng thể nào nhận ra những hương vị đặc trưng của cà phê. Nếu như cuộc đời của bạn chưa từng trải qua những vết đau, xin đừng đến với cà phê. Những vết thương hằn sâu trong lòng bạn để lại cho bạn những trầm tư. Lúc đó, cà phê đắng, đắng chát như cuộc đời mà bạn đang trải qua. Bạn lặng im một mình bên những giọt cà phê, lặng nghe tiếng thời gian trôi đi và đếm những ngày vất vả mong sớm qua. Cà phê đắng nhưng cho bạn vị ngọt đầu môi bởi nỗi đau đắng chát đã thấm đẫm vào trái tim bạn, còn hương vị đắng chát nào hơn những mất mát của cuộc đời.
Khi đó, một quán cà phê ở một góc phố yên bình, bạn chờ những giọt đời chảy xuống, bạn lắng nghe nốt nhạc Trịnh mãi "ru đời đi nhé, cho ta nương nhờ lúc thở than" và chợt nhận ra "tôi là ai mà đời trần gian thế". Bạn tự nhủ mình, "tôi ơi, đừng tuyệt vọng" để rồi "tôi là ai, mà yêu quá đời này". Khi bạn đã ngẫm nỗi đau cuộc đời, những đắng chát của cuộc sống thì khúc nhạc Trịnh cho bạn nơi nương náu tâm hồn. Cuộc đời bạn đã đắng cay rồi, nhưng, cà phê còn đắng đơn, chát mặn như giọt nước mắt muộn màng lăn dài trên má.
Đắng cay rồi sẽ đi qua, nỗi đau rồi sẽ nguôi ngoai. Khi bạn đã vượt qua những vấp ngã, bạn dường như mạnh mẽ hơn, bạn nhìn cuộc đời với bao trầm tư và trăn trở hơn. Lúc đó, cà phê đến với bạn như một người tri kỷ. Cà phê theo bạn đến cuối con đường của cuộc sống.
Dù bạn trẻ, trung niên hay đã già, cà phê chào đón bạn đến với cuộc đời.
Khi bạn trẻ, cà phê không một mình. Cà phê mang đến cho bạn mối giao lưu bạn bè. Nếu bạn yêu nhau, hãy nói "cà phê nhé". Nếu bạn mến nhau, hay nói "cà phê không?"
Khi bạn qua tuổi thanh niên, hình như bạn thích ngồi cà phê một mình.
Khi bạn già, cà phê nói với bạn rằng "dù một chút thôi nhé, chỉ mình tôi chung thuỷ với bạn".
Nhiều người hỏi: Cà phê đắng không? Câu trả lời dường như đặt lại một câu hỏi "Cuộc đời bạn đã từng ngọt đắng chưa?". Nếu như, cuộc đời bạn cứ diễn ra ngày nay như bao ngày khác, ngày mai, bạn không phải lo nghĩ, suy tư thì cà phê dường như đắng chát với bạn. Nếu như bạn đang chan chứa yêu thương, cà phê thơm như tình yêu bạn đang có.
Cuộc đời người, rồi ai cũng phải trải qua những đắng cay của cuộc sống. Cuộc sống vốn dĩ chẳng thể nào tròn trịa dành cho đời người. Cuộc đời, bao vấp ngã và trải nghiệm. Cuộc sống, với bao buồn vui lẫn lộn. Dù bạn có mạnh mẽ, giàu có đến đâu, rồi sẽ có ngày bạn mất đi người thân yêu nhất. Nếu một ngày, bạn không còn mẹ, bạn sẽ thấy cuộc đời không còn nhiều màu hồng. Nếu một ngày, bạn mất cha, bạn sẽ thấy cuộc đời sao lẻ loi.
Khi bạn vui, bạn thành công ít lần bạn quên đi người bạn cà phê. Bạn chỉ nhớ đến hương vị nồng say của bia, rượu và những buổi tiệc. Khi bạn buồn hay bạn suy tư, cà phê gợi cho bạn những trầm tư của cuộc sống.
Cà phê không ồn ào. Nếu bạn ồn ào, bạn chẳng thể nào nhận ra những hương vị đặc trưng của cà phê. Nếu như cuộc đời của bạn chưa từng trải qua những vết đau, xin đừng đến với cà phê. Những vết thương hằn sâu trong lòng bạn để lại cho bạn những trầm tư. Lúc đó, cà phê đắng, đắng chát như cuộc đời mà bạn đang trải qua. Bạn lặng im một mình bên những giọt cà phê, lặng nghe tiếng thời gian trôi đi và đếm những ngày vất vả mong sớm qua. Cà phê đắng nhưng cho bạn vị ngọt đầu môi bởi nỗi đau đắng chát đã thấm đẫm vào trái tim bạn, còn hương vị đắng chát nào hơn những mất mát của cuộc đời.
Khi đó, một quán cà phê ở một góc phố yên bình, bạn chờ những giọt đời chảy xuống, bạn lắng nghe nốt nhạc Trịnh mãi "ru đời đi nhé, cho ta nương nhờ lúc thở than" và chợt nhận ra "tôi là ai mà đời trần gian thế". Bạn tự nhủ mình, "tôi ơi, đừng tuyệt vọng" để rồi "tôi là ai, mà yêu quá đời này". Khi bạn đã ngẫm nỗi đau cuộc đời, những đắng chát của cuộc sống thì khúc nhạc Trịnh cho bạn nơi nương náu tâm hồn. Cuộc đời bạn đã đắng cay rồi, nhưng, cà phê còn đắng đơn, chát mặn như giọt nước mắt muộn màng lăn dài trên má.
Đắng cay rồi sẽ đi qua, nỗi đau rồi sẽ nguôi ngoai. Khi bạn đã vượt qua những vấp ngã, bạn dường như mạnh mẽ hơn, bạn nhìn cuộc đời với bao trầm tư và trăn trở hơn. Lúc đó, cà phê đến với bạn như một người tri kỷ. Cà phê theo bạn đến cuối con đường của cuộc sống.
Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012
CPI giảm: Mừng hay lo?
Chỉ số giá tiêu dùng CPI tháng 7/2012 tiếp tục tín hiệu giảm từ tháng 6/2012 với mức giảm 0,29% so với tháng 6. Một tín hiệu đáng mừng hay đáng lo cho nền kinh tế.
Thực tế, CPI tháng 7 bị tác động khá lớn ở rổ tính giá là lương thực và năng lượng. Nếu bóc tách giá lương thực và năng lượng ra khỏi rổ tính giá thì CPI lõi vẫn tăng. Tháng 7, giá xăng dầu giảm, giá lương thực, thực phẩm liên tục giảm bởi lượng cung dồi dào và lượng cầu mua hàng từ Trung Quốc giảm (tỷ như chuyện tôm hùm to đùng lại đem bán dạo ở vỉa hè ở Sài Gòn). Vừa qua, giá xăng dầu tăng trở lại không bị tính vào CPI tháng 7 nên dự kiến, trong tháng 8, CPI sẽ nhích lên chút đỉnh.
Nhiều người sớm lo rằng CPI giảm là dấu hiệu của giảm phát. Trong giai đoạn hiện nay, lạm phát vẫn lo mối lo thường trực của chính sách vĩ mô.
CPI giảm có thực là lượng cầu của người dân giảm? Đây chỉ là những nhận định của các chuyên gia và giới truyền thông, chẳng có một dẫn chứng cụ thể về số liệu nào cả?!
Theo số liệu của Tổng cục thống kê, tổng đầu tư tư nhân và lượng hàng hoá bán lẻ đều tăng so với cùng kỳ năm ngoái.
Cụ thể, tổng lượng hàng hoá bán lẻ và dịch vụ tiêu dùng tăng trên 19%, du lịch tăng, khách sạn nhà hàng tăng, dịch vụ tăng, thương mại tăng.
Tổng đầu tư tư nhân tăng trên 18% so với cùng kỳ năm 2011. Tiền ở đâu ra để khu vực tư nhân có con số tăng mạnh như vậy khi tăng trưởng tín dụng của toàn hệ thống ngân hàng chỉ đạt chưa đến 0,8%?
Con số thống kê chỉ là những con số vô hồn nếu nhưng không có những nhận định đi kèm. Nhiều chuyên gia kinh tế đã sớm "phang" với báo chí vài câu tỷ như "Kinh tế đang suy giảm", "Lo lắng Đình - Lạm", "Cầu kiệt quệ", .... Vậy nhưng, con số thống kê của cơ quan thống kê lại cho thấy nền kinh tế vẫn ổn, cầu vẫn tăng ầm ầm, tăng trưởng kinh tế có thấp hơn dự kiến nhưng vẫn tăng ổn.
Vậy nên, có nên lo lắng khi CPI giảm? Chính sách vĩ mô về tài khoá, tiền tệ vẫn nằm trong tay cơ quan quản lý chính sách, một cơ hội lớn cho NHNN, Chính phủ thi triển các động thái đổi mới kinh tế nước nhà.
Thực tế, CPI tháng 7 bị tác động khá lớn ở rổ tính giá là lương thực và năng lượng. Nếu bóc tách giá lương thực và năng lượng ra khỏi rổ tính giá thì CPI lõi vẫn tăng. Tháng 7, giá xăng dầu giảm, giá lương thực, thực phẩm liên tục giảm bởi lượng cung dồi dào và lượng cầu mua hàng từ Trung Quốc giảm (tỷ như chuyện tôm hùm to đùng lại đem bán dạo ở vỉa hè ở Sài Gòn). Vừa qua, giá xăng dầu tăng trở lại không bị tính vào CPI tháng 7 nên dự kiến, trong tháng 8, CPI sẽ nhích lên chút đỉnh.
Nhiều người sớm lo rằng CPI giảm là dấu hiệu của giảm phát. Trong giai đoạn hiện nay, lạm phát vẫn lo mối lo thường trực của chính sách vĩ mô.
CPI giảm có thực là lượng cầu của người dân giảm? Đây chỉ là những nhận định của các chuyên gia và giới truyền thông, chẳng có một dẫn chứng cụ thể về số liệu nào cả?!
Theo số liệu của Tổng cục thống kê, tổng đầu tư tư nhân và lượng hàng hoá bán lẻ đều tăng so với cùng kỳ năm ngoái.
Cụ thể, tổng lượng hàng hoá bán lẻ và dịch vụ tiêu dùng tăng trên 19%, du lịch tăng, khách sạn nhà hàng tăng, dịch vụ tăng, thương mại tăng.
Tổng đầu tư tư nhân tăng trên 18% so với cùng kỳ năm 2011. Tiền ở đâu ra để khu vực tư nhân có con số tăng mạnh như vậy khi tăng trưởng tín dụng của toàn hệ thống ngân hàng chỉ đạt chưa đến 0,8%?
Con số thống kê chỉ là những con số vô hồn nếu nhưng không có những nhận định đi kèm. Nhiều chuyên gia kinh tế đã sớm "phang" với báo chí vài câu tỷ như "Kinh tế đang suy giảm", "Lo lắng Đình - Lạm", "Cầu kiệt quệ", .... Vậy nhưng, con số thống kê của cơ quan thống kê lại cho thấy nền kinh tế vẫn ổn, cầu vẫn tăng ầm ầm, tăng trưởng kinh tế có thấp hơn dự kiến nhưng vẫn tăng ổn.
Vậy nên, có nên lo lắng khi CPI giảm? Chính sách vĩ mô về tài khoá, tiền tệ vẫn nằm trong tay cơ quan quản lý chính sách, một cơ hội lớn cho NHNN, Chính phủ thi triển các động thái đổi mới kinh tế nước nhà.
Olympic: Trí và Lực
Có 2 cuộc thi Olympic đã và đang diễn ra ở nước ngoài, sự kiện mà con dân Việt Nam luôn ngóng tin mới. Hai cuộc thi, hai thái cực, hai cảm xúc khác nhau.
1. Olympic Trí tuệ:
Cuộc thi này dành cho tụi nhỏ, tụi trẻ còn mài đít trên ghế nhà trường, Tụi nhỏ học, chơi, đi thi đấu quốc tế để mang lại vinh dự, tự hào cho đất nước. Những tấm huy chương mà tụi trẻ mang về chứa đựng cả tự hào và vất vả của cha mẹ, của thầy cô và, hơn tất cả, chứa đựng cả trí tuệ của tụi nhỏ. Không tin ư, chứng cớ đây:
- Sinh học: 1 HCB, 3 HCĐ
- Vật lý: 1 HCV, 5 HCB, 2 HCĐ
- Hoá học: 1 HCV, 1 HCB, 1 HCĐ
- Toán học: 1 HCV, 3 HCB, 2 HCĐ
Tổng cộng có 22 đứa nhỏ đi thi, bầu đoàn kéo tít qua bên Mỹ để thi thố và kết quả có được làm cho chúng ta tự hào. Bạn tôi ở Mỹ, không dấu được niềm tự hào đã bắn tin ngay cho tôi "Sướng quá ông à, mừng hết biết"
2. Olympic Thể lực:
Cái trò chơi này được diễn ra ở London ở xứ sương mù Âu Châu. 4 năm một lần, Việt Nam lại lũ lượt kéo nhau đi thi đấu. Năm nay, đoàn Việt Nam có 18 vận động viên tham gia thi đấu các môn cơ bản, xưa nhất của Olympic như điền kinh, thể dục dụng cụ, cử tạ, bắn súng, bơi lội, vật, judo, teakwondo, cầu lông, đấu kiếm, rowing. Đến hôm nay, kết quả chắc chắn 99% là ... trắng tay. Không có một huy chương nào được mang về kể từ ngày Hiếu Ngân kiếm được tấm HCB từ Sydney 2000.
18 vận động viên đi thi đấu kéo theo bầu đoàn thê tử 38 người. Lại một Olympic man mác buồn cho thể thao nước nhà.
Hai cuộc thi, hai kết quả khác nhau. Dẫu so sánh với nhau là quá khập khiễng nhưng ..... Chúng ta, đã quá quen với những hư danh và ảo vọng. Huy chương vàng Olympic London ư? Cuộc vui nào rồi cũng hết, tấm huy chương nào rồi cũng nhạt nhoà. Còn trí tuệ, trí tuệ của tụi nhỏ ngày càng bồi đắp thêm, lớn lên, chúng tham vọng trở thành người ... có trí tuệ.
Tụi trẻ thi về, vài cái bắt tay của xxx. Còn lại, cha mẹ, anh em, họ hàng, thầy cô tự thưởng cho mình những cuộc vui nhỏ với kỳ vọng một ngày nào đó trong tương lai, chúng được xướng tên như Ngô Bảo Châu đã có được.
Hôm qua, một báo cáo tưởng như vô thưởng vô phạt của WIPO - Liên hiệp quốc được ban hành. Bao nhiêu năm rồi, Việt Nam vẫn ngụp lặn ở nửa dưới bảng xếp hàng. Tiêu chí xếp hàng của WIPO là Đổi mới - Sáng tạo (http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/83825/sos-thu-bac-vn-tren-xep-hang-tri-tue-toan-cau.html)
Để mai sau tụi trẻ có sáng tạo, cần đổi mới ngay bây giờ. Đổi mới để sáng tạo và sáng tạo cho đổi mới. Đổi Sáng - Kiến tạo nên những hy vọng tươi sáng hơn.
1. Olympic Trí tuệ:
Cuộc thi này dành cho tụi nhỏ, tụi trẻ còn mài đít trên ghế nhà trường, Tụi nhỏ học, chơi, đi thi đấu quốc tế để mang lại vinh dự, tự hào cho đất nước. Những tấm huy chương mà tụi trẻ mang về chứa đựng cả tự hào và vất vả của cha mẹ, của thầy cô và, hơn tất cả, chứa đựng cả trí tuệ của tụi nhỏ. Không tin ư, chứng cớ đây:
- Sinh học: 1 HCB, 3 HCĐ
- Vật lý: 1 HCV, 5 HCB, 2 HCĐ
- Hoá học: 1 HCV, 1 HCB, 1 HCĐ
- Toán học: 1 HCV, 3 HCB, 2 HCĐ
Tổng cộng có 22 đứa nhỏ đi thi, bầu đoàn kéo tít qua bên Mỹ để thi thố và kết quả có được làm cho chúng ta tự hào. Bạn tôi ở Mỹ, không dấu được niềm tự hào đã bắn tin ngay cho tôi "Sướng quá ông à, mừng hết biết"
2. Olympic Thể lực:
Cái trò chơi này được diễn ra ở London ở xứ sương mù Âu Châu. 4 năm một lần, Việt Nam lại lũ lượt kéo nhau đi thi đấu. Năm nay, đoàn Việt Nam có 18 vận động viên tham gia thi đấu các môn cơ bản, xưa nhất của Olympic như điền kinh, thể dục dụng cụ, cử tạ, bắn súng, bơi lội, vật, judo, teakwondo, cầu lông, đấu kiếm, rowing. Đến hôm nay, kết quả chắc chắn 99% là ... trắng tay. Không có một huy chương nào được mang về kể từ ngày Hiếu Ngân kiếm được tấm HCB từ Sydney 2000.
18 vận động viên đi thi đấu kéo theo bầu đoàn thê tử 38 người. Lại một Olympic man mác buồn cho thể thao nước nhà.
Hai cuộc thi, hai kết quả khác nhau. Dẫu so sánh với nhau là quá khập khiễng nhưng ..... Chúng ta, đã quá quen với những hư danh và ảo vọng. Huy chương vàng Olympic London ư? Cuộc vui nào rồi cũng hết, tấm huy chương nào rồi cũng nhạt nhoà. Còn trí tuệ, trí tuệ của tụi nhỏ ngày càng bồi đắp thêm, lớn lên, chúng tham vọng trở thành người ... có trí tuệ.
Tụi trẻ thi về, vài cái bắt tay của xxx. Còn lại, cha mẹ, anh em, họ hàng, thầy cô tự thưởng cho mình những cuộc vui nhỏ với kỳ vọng một ngày nào đó trong tương lai, chúng được xướng tên như Ngô Bảo Châu đã có được.
Hôm qua, một báo cáo tưởng như vô thưởng vô phạt của WIPO - Liên hiệp quốc được ban hành. Bao nhiêu năm rồi, Việt Nam vẫn ngụp lặn ở nửa dưới bảng xếp hàng. Tiêu chí xếp hàng của WIPO là Đổi mới - Sáng tạo (http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/83825/sos-thu-bac-vn-tren-xep-hang-tri-tue-toan-cau.html)
Để mai sau tụi trẻ có sáng tạo, cần đổi mới ngay bây giờ. Đổi mới để sáng tạo và sáng tạo cho đổi mới. Đổi Sáng - Kiến tạo nên những hy vọng tươi sáng hơn.
Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012
Vu Lan về
Mùa Vu Lan năm này trùng với ngày giỗ đầu của mẹ. Mùa đầu tiên, con cảm nhận được nỗi đau ba nhiêu năm mẹ chịu đựng mỗi khi rằm tháng 7 về. Thủa nhỏ, bà ngoại mất, mẹ mồ côi từ hồi chưa tròn 5 tuổi, cứ mỗi độ Vu Lan về, mẹ lặng lẽ dọn bàn thờ để cúng rằm. Rằm tháng 7, miền Trung vẫn nắng chang chang, triền cát trắng sau nhà vẫn hầm hập nóng mẹ lại căm cụi chuẩn bị hương hoa, đã bao lần con nhìn thấy những giọt nước mắt trên khoé mặt mẹ. Nhiều lần con hỏi "răng mẹ khóc", mẹ nhẹ nhàng trả lời "khi mô con lớn lên rồi con sẽ hiểu lòng mẹ".
Con lớn lên, chưa kịp hiểu lòng mẹ, chưa một lần tự lau dọn bàn thờ để cúng rằm tháng 7 thì mẹ không còn. Mẹ đi, đi mãi vào cõi hư không. Gần một năm nay, bao đêm rồi con không ngủ bởi hình ảnh mẹ vẫn đi về trong nắng sớm ban mai. Vẫn là bóng áo tần tảo bên vườn, vẫn là mùi canh chua rộn ràng trong buổi cơm chiều hoàng hôn.
Mẹ đi, nắng như đã tắt, con chợt nhận ra, mẹ mất là con mất cả đường về, mất cả ước mơ của tuổi thơ, ánh đèn trước ngỏ giờ không còn sáng. Con vẫn đi về, vẫn gọi mẹ trong sáng sớm mai rồi bỗng nhận ra, mẹ đâu còn. Có những chuyến đi về, con đứng tần ngần trước cổng để chờ dáng mẹ đi về. Con như đứa trẻ ngày bé, vẫn khát khao miếng bánh đa khi mẹ chợ về.
Đã bao mùa Vu Lan, con vui khi chọn cho mình một bông hồng đỏ thắm. Có mẹ là có cả ước mơ, có cả tham vọng của cuộc đời. Có mẹ, có cả vị mặn mòi của biển trong nồi canh chua, có cả hương vị quê nhà trong khói bếp chiều. Mất mẹ, con miên man đi về. Lặng thầm chọn cho mình bông hồng màu trắng, trắng như vành khăn tang trên đầu mà lần đầu tiên thắt chặt lên đầu con. Màu trắng thật giản đơn. Mẹ tần tảo một đời để cho con được lớn lên. Mẹ dãi dầu mưa nắng để con được ấm chân. Màu trắng của mẹ là cả yêu thương và che chở, là cả chốn đi về của cuộc đời con. Vu Lan này, con tự hào lấy cho mình một bông hoa trắng để cảm nhận được hết những nhọc nhằn và yêu thương mẹ dành cho con.
Bố vẫn kể những câu chuyện ngày xưa còn mẹ rồi lặng nhìn vào áng mây chiều ráng hồng trên triền cát. Bố kể cho con nghe mớ cá ngoài chợ là mấy nghìn, để rồi, con chợt nhận ra, cuộc sống không có mẹ quả thật nhọc nhằn. Mẹ biết không, bố vẫn thức trắng đêm kể từ ngày mẹ mất. Ánh đèn trên bàn thờ mẹ leo lắt vào ánh mắt của bố. Đêm về, bố như chiếc bóng lặng thầm bên mẹ, miên man với nỗi buồn phu - thê xa cách, có lần bố bảo "ước gì bố đi thay mẹ được để các con không phải chịu khổ sớm".
Con vẫn miệt mài với cuộc đời của riêng con, nỗi đau mất mẹ con dấu kín trong lòng con. Nỗi đau mất mẹ chẳng thể nào vơi dần đi theo năm tháng bởi mất mẹ rồi con mới lớn khôn.
Con lớn lên, chưa kịp hiểu lòng mẹ, chưa một lần tự lau dọn bàn thờ để cúng rằm tháng 7 thì mẹ không còn. Mẹ đi, đi mãi vào cõi hư không. Gần một năm nay, bao đêm rồi con không ngủ bởi hình ảnh mẹ vẫn đi về trong nắng sớm ban mai. Vẫn là bóng áo tần tảo bên vườn, vẫn là mùi canh chua rộn ràng trong buổi cơm chiều hoàng hôn.
Mẹ đi, nắng như đã tắt, con chợt nhận ra, mẹ mất là con mất cả đường về, mất cả ước mơ của tuổi thơ, ánh đèn trước ngỏ giờ không còn sáng. Con vẫn đi về, vẫn gọi mẹ trong sáng sớm mai rồi bỗng nhận ra, mẹ đâu còn. Có những chuyến đi về, con đứng tần ngần trước cổng để chờ dáng mẹ đi về. Con như đứa trẻ ngày bé, vẫn khát khao miếng bánh đa khi mẹ chợ về.
Đã bao mùa Vu Lan, con vui khi chọn cho mình một bông hồng đỏ thắm. Có mẹ là có cả ước mơ, có cả tham vọng của cuộc đời. Có mẹ, có cả vị mặn mòi của biển trong nồi canh chua, có cả hương vị quê nhà trong khói bếp chiều. Mất mẹ, con miên man đi về. Lặng thầm chọn cho mình bông hồng màu trắng, trắng như vành khăn tang trên đầu mà lần đầu tiên thắt chặt lên đầu con. Màu trắng thật giản đơn. Mẹ tần tảo một đời để cho con được lớn lên. Mẹ dãi dầu mưa nắng để con được ấm chân. Màu trắng của mẹ là cả yêu thương và che chở, là cả chốn đi về của cuộc đời con. Vu Lan này, con tự hào lấy cho mình một bông hoa trắng để cảm nhận được hết những nhọc nhằn và yêu thương mẹ dành cho con.
Bố vẫn kể những câu chuyện ngày xưa còn mẹ rồi lặng nhìn vào áng mây chiều ráng hồng trên triền cát. Bố kể cho con nghe mớ cá ngoài chợ là mấy nghìn, để rồi, con chợt nhận ra, cuộc sống không có mẹ quả thật nhọc nhằn. Mẹ biết không, bố vẫn thức trắng đêm kể từ ngày mẹ mất. Ánh đèn trên bàn thờ mẹ leo lắt vào ánh mắt của bố. Đêm về, bố như chiếc bóng lặng thầm bên mẹ, miên man với nỗi buồn phu - thê xa cách, có lần bố bảo "ước gì bố đi thay mẹ được để các con không phải chịu khổ sớm".
Con vẫn miệt mài với cuộc đời của riêng con, nỗi đau mất mẹ con dấu kín trong lòng con. Nỗi đau mất mẹ chẳng thể nào vơi dần đi theo năm tháng bởi mất mẹ rồi con mới lớn khôn.
Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012
Samsung - Apple: Cuộc chiến bản quyền và vạ lây của Android
Cứ theo thông lệ, mỗi khi Apple chuẩn bị ra một sản phẩm mới thì toà án liên bang Mỹ lại có việc để làm. Lần này, khi iPhone 5 có tin đồn chuẩn bị ra mắt thị trường, cuộc chiến kiện tụng lại được Apple xới lên bằng việc tấn công vào Samsung/Galaxy S III - đối thủ chính trong thị trường smartphone hiện nay của iPhone.
Các thông tin bên lề cho rằng, đây quả là cuộc đại chiến trong làng công nghệ di động. Để có được vị trí trên thị trường hiện nay, Samsung đã trầy trật vượt qua nhiều cuộc kiện tụng lên toà án Mỹ, Châu Âu trong lĩnh vực điện thoại di động và máy tính bảng. Lần này thì khác, sau một thời gian S III nổi đình nổi đám trên thị trường thế giới, Apple cảm thấy cuộc cạnh tranh đang thổi sát sau gáy của họ, Apple chính thức khởi kiện lên toà án liên bang Mỹ.
Tuy vậy, theo nhận định, đại chiến này của Apple không chỉ nhằm vào đối thủ chính là Samsung mà là Apple muốn thâu tóm thị trường di động thông qua bản quyền. Đối thủ chính muốn nhắm đến là đại gia của làng tìm kiếm - Google.
Mấy năm qua, phần mềm Android xuất xưởng đã là một đối thủ xứng tầm với iOS. Miếng bánh thị phần mà bấy lâu nay iOS chiếm lĩnh nay bị một "tiểu tốt" Android gặm mất. Samsung chỉ là cái cớ để Apple đánh chiếm lại thị phần. Không chỉ Samsung mà châu á hiện có HTC cũng là nhà sản xuất phần cứng di động cũng như máy tính bảng chạy hệ điều hành Android. Một khi Samsung nhuốm màu đấu đá liên quan đến pháp lý tại thị trường Mỹ, HTC không khỏi vạ lây.
Apple vẫn đi theo con đường mà S. Jobs vạch nên với tham vọng độc chiếm thị trường di động và máy tính bảng. Tham vọng này của Apple chưa bao giờ chấm dứt.
Samsung sẽ phải hao tốn sức của để tham chiến tại toà. Google sẽ là người ngồi trên đống lửa. HTC sẽ phải chăm chú dõi theo kết luận của toà. Phát súng của Apple chẳng phải huỷ diệt Samsung hay HTC mà mục tiêu chính là ... Google.
Các thông tin bên lề cho rằng, đây quả là cuộc đại chiến trong làng công nghệ di động. Để có được vị trí trên thị trường hiện nay, Samsung đã trầy trật vượt qua nhiều cuộc kiện tụng lên toà án Mỹ, Châu Âu trong lĩnh vực điện thoại di động và máy tính bảng. Lần này thì khác, sau một thời gian S III nổi đình nổi đám trên thị trường thế giới, Apple cảm thấy cuộc cạnh tranh đang thổi sát sau gáy của họ, Apple chính thức khởi kiện lên toà án liên bang Mỹ.
Tuy vậy, theo nhận định, đại chiến này của Apple không chỉ nhằm vào đối thủ chính là Samsung mà là Apple muốn thâu tóm thị trường di động thông qua bản quyền. Đối thủ chính muốn nhắm đến là đại gia của làng tìm kiếm - Google.
Mấy năm qua, phần mềm Android xuất xưởng đã là một đối thủ xứng tầm với iOS. Miếng bánh thị phần mà bấy lâu nay iOS chiếm lĩnh nay bị một "tiểu tốt" Android gặm mất. Samsung chỉ là cái cớ để Apple đánh chiếm lại thị phần. Không chỉ Samsung mà châu á hiện có HTC cũng là nhà sản xuất phần cứng di động cũng như máy tính bảng chạy hệ điều hành Android. Một khi Samsung nhuốm màu đấu đá liên quan đến pháp lý tại thị trường Mỹ, HTC không khỏi vạ lây.
Apple vẫn đi theo con đường mà S. Jobs vạch nên với tham vọng độc chiếm thị trường di động và máy tính bảng. Tham vọng này của Apple chưa bao giờ chấm dứt.
Samsung sẽ phải hao tốn sức của để tham chiến tại toà. Google sẽ là người ngồi trên đống lửa. HTC sẽ phải chăm chú dõi theo kết luận của toà. Phát súng của Apple chẳng phải huỷ diệt Samsung hay HTC mà mục tiêu chính là ... Google.
Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2012
Lãi suất tín dụng 15%/năm: Liệu có thúc đẩy tăng trưởng
Một tín hiệu lạ của nền kinh tế khi CPI của tháng 6 và tháng 7 liên tục giảm. Đây là dấu hiệu "bất thường" của nền kinh tế nếu so sánh với cả giai đoạn gần 40 tháng trước đó. CPI tháng 7 cũng là tháng duy nhất giảm so với lịch sử của 9 năm nay. Nguồn cơn làm sao có tín hiệu lạ này? Tất tần tật chỉ có thể quy tội cho tổng cầu suy giảm nghiêm trọng.
Trong nhứng năm trước đây, khi tổng cầu tăng mạnh, CPI liên tục tăng và kéo theo lạm phát tăng. Gốc lõi của lạm phát chính là chính sách tiền tệ - tài khoá, lượng cung tiền tăng cao hơn cả nhu cầu thực tế làm đẩy cầu ảo tăng.
Nền kinh tế Việt Nam hầu hết dựa vào nguồn xuất khảu, một khi thị trường thế giới chao đảo cũng vì suy giảm cầu thì nguồn tăng trưởng nhờ xuất khẩu bị giảm mạnh. Các doanh nghiệp hầu hết chú trọng thị trường nước ngoài chứ chưa tập trung phát triển nhu cầu thị trường trong nước. Số liệu thống kê cho thấy 6 tháng đầu năm 2012, xuất khẩu đạt trên 53 tỷ đô, trong đó, các doanh nghiệp FDI chiếm 61%, chủ yếu là điện thoại, linh kiện điện tử, dầu thô. Trong khi đó, thuỷ sản, nông thổ sản, cà phê lại có mức tăng không đáng kể. Riêng gạo lại giảm nghiêm trọng. Doanh nghiệp FDI chiếm tỷ trọng khá lớn trong cơ cấu xuất khẩu của nền kinh tế. Và, cơ bản là, loại hình doanh nghiệp này nhập khẩu luôn chiếm tỷ trọng lớn nhất. Nhập khẩu lại chủ yếu từ Tàu nên nguồn cung đầu vào cho sản xuất lại phụ thuộc rất lớn vào phía Tàu. Thông tin mới nhất, Tàu đã thực thi nới chính sách tỷ giá nhân dân tệ so với đô là 1%. Đồng nghĩa với việc nhân tệ mất giá đi 1% so với đô la Mỹ để Tàu thúc đẩy xuất khẩu. Khi đồng đô lên giá tại thị trường cung thì thị trường nhập chắc chắn bị kéo giá lên, đồng nghĩa với tỷ giá cũng... nhảy múa theo. Các doanh nghiệp có giao thương với Tàu nên cân nhắc thông tin này và, đặc biệt, nếu có vay đô ở ngân hàng thì càng cần thận trọng hơn.
Một khi nền kinh tế đi vào đường suy giảm, mọi con mắt hay ý kiến đều dồn về hệ thống ngân hàng. Các ngân hàng thương mại nay lại lo trọng trách vực lại tăng trưởng của nền kinh tế.
Hơn 1 năm qua, chính sách tiền tệ chặt, tín dụng được cung hạn chế. Nền kinh tế hay các doanh nghiệp sống được nhờ lượng cung tín dụng của hệ thống ngân hàng. Nay, nguồn sữa ngon bị cắt rụp và thay vào đó là bánh mỳ .. nguội, doanh nghiệp có nuốt nổi không? Đã có một khoảng thời gian huy hoàng trong những năm trước khi tăng trưởng kinh tế luôn trên 7%. Các doanh nghiệp tha hồ vay, hăng hái nhập khẩu. Người dân chi tiêu hoành tráng, xài đồ nhập khẩu là một phong cách sống. Doanh nghiệp trong nước cứ mò mẫm thị trường nước ngoài, khu vực tiêu dùng trong nước bỏ ngỏ cho doanh nghiệp FDI, hàng nhập khẩu.
Khi bùng phát lạm phát, chính sách tiền tệ xiết chặt, lượng cung tiền bị cắt rụp, tiền không vay được, không có để xài, ... thế là kêu. Kêu thảm lắm, la lên, các hiệp hội thì đồng thanh tương ứng.
Trong nhứng năm trước đây, khi tổng cầu tăng mạnh, CPI liên tục tăng và kéo theo lạm phát tăng. Gốc lõi của lạm phát chính là chính sách tiền tệ - tài khoá, lượng cung tiền tăng cao hơn cả nhu cầu thực tế làm đẩy cầu ảo tăng.
Nền kinh tế Việt Nam hầu hết dựa vào nguồn xuất khảu, một khi thị trường thế giới chao đảo cũng vì suy giảm cầu thì nguồn tăng trưởng nhờ xuất khẩu bị giảm mạnh. Các doanh nghiệp hầu hết chú trọng thị trường nước ngoài chứ chưa tập trung phát triển nhu cầu thị trường trong nước. Số liệu thống kê cho thấy 6 tháng đầu năm 2012, xuất khẩu đạt trên 53 tỷ đô, trong đó, các doanh nghiệp FDI chiếm 61%, chủ yếu là điện thoại, linh kiện điện tử, dầu thô. Trong khi đó, thuỷ sản, nông thổ sản, cà phê lại có mức tăng không đáng kể. Riêng gạo lại giảm nghiêm trọng. Doanh nghiệp FDI chiếm tỷ trọng khá lớn trong cơ cấu xuất khẩu của nền kinh tế. Và, cơ bản là, loại hình doanh nghiệp này nhập khẩu luôn chiếm tỷ trọng lớn nhất. Nhập khẩu lại chủ yếu từ Tàu nên nguồn cung đầu vào cho sản xuất lại phụ thuộc rất lớn vào phía Tàu. Thông tin mới nhất, Tàu đã thực thi nới chính sách tỷ giá nhân dân tệ so với đô là 1%. Đồng nghĩa với việc nhân tệ mất giá đi 1% so với đô la Mỹ để Tàu thúc đẩy xuất khẩu. Khi đồng đô lên giá tại thị trường cung thì thị trường nhập chắc chắn bị kéo giá lên, đồng nghĩa với tỷ giá cũng... nhảy múa theo. Các doanh nghiệp có giao thương với Tàu nên cân nhắc thông tin này và, đặc biệt, nếu có vay đô ở ngân hàng thì càng cần thận trọng hơn.
Một khi nền kinh tế đi vào đường suy giảm, mọi con mắt hay ý kiến đều dồn về hệ thống ngân hàng. Các ngân hàng thương mại nay lại lo trọng trách vực lại tăng trưởng của nền kinh tế.
Hơn 1 năm qua, chính sách tiền tệ chặt, tín dụng được cung hạn chế. Nền kinh tế hay các doanh nghiệp sống được nhờ lượng cung tín dụng của hệ thống ngân hàng. Nay, nguồn sữa ngon bị cắt rụp và thay vào đó là bánh mỳ .. nguội, doanh nghiệp có nuốt nổi không? Đã có một khoảng thời gian huy hoàng trong những năm trước khi tăng trưởng kinh tế luôn trên 7%. Các doanh nghiệp tha hồ vay, hăng hái nhập khẩu. Người dân chi tiêu hoành tráng, xài đồ nhập khẩu là một phong cách sống. Doanh nghiệp trong nước cứ mò mẫm thị trường nước ngoài, khu vực tiêu dùng trong nước bỏ ngỏ cho doanh nghiệp FDI, hàng nhập khẩu.
Khi bùng phát lạm phát, chính sách tiền tệ xiết chặt, lượng cung tiền bị cắt rụp, tiền không vay được, không có để xài, ... thế là kêu. Kêu thảm lắm, la lên, các hiệp hội thì đồng thanh tương ứng.
Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012
Khi giá của tiền tăng - giảm
Mức lãi suất tiền gửi được áp 9%/năm là giá cả của tiền. Với người bán - người gửi tiền, mức giá này có quá thấp? Hay với người mua - ngân hàng (nhận tiền gửi), mức giá này có quá cao?
Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012
Gánh nặng tăng trưởng kinh tế
Câu chuyện tăng trưởng và ổn định kinh tế vĩ mô đang được nhiều người, các phương tiện truyền thông nhìn về phía ngân hàng trung ương. Hình như, người ta đang mong mỏi ở cơ quan này một chính sách ... bùng nổ.
Trong giai đoạn chống lạm phát, chính sách tiền tệ và tài khóa là 2 con át chủ bài mà mọi quốc gia luôn sử dụng. Kết quả của nó thường mang theo hiệu quả và hậu quả. Hiệu quả là kiềm chế được lạm phát, hậu quả là tăng trưởng giảm.
Tuy vậy, để ổn định vĩ mô không chỉ có 2 chính sách trên. Ví dụ, để giảm giá lương thực, thực phẩm, chính phủ có thể kích cầu bằng các gói hỗ trợ người nông dân, các chủ điền để kích thích tăng sản lượng, tăng diện tích gieo trồng, chăn nuôi. Lượng cung được đẩy ra mạnh nên cầu được đáp ứng, giá giảm. Trong rổ tính giá CPI thì lương thực, thực phẩm chiếm tỷ trọng kha khá.
Chính sách tiền tệ trong thời gian qua đã ban hành nhiều chính sách mang tính "cưỡng bức". Âu cũng là cách làm buộc phải làm, nếu không có cưỡng bức như vậy thì thị trường tất loạn. Giá của tiền sẻ được thị trường quyết định nhưng tiền không phải là mớ rau ngoài chợ nên cần có những định hướng cho thị trường. Để quản lý được cần thực thi chính sách Bình để Trị, Trị để tề Thiên. Chốt là là cần sử dụng chính sách Bình Trị Thiên.
Bình: Bình ổn lại những biến động đang diễn ra
Trị: Trừng trị những đầu sỏ đang gây loạn thị trường.
Thiên: Định ra thiên hướng mang tính lâu dài, ổn định.
Trong giai đoạn chống lạm phát, chính sách tiền tệ và tài khóa là 2 con át chủ bài mà mọi quốc gia luôn sử dụng. Kết quả của nó thường mang theo hiệu quả và hậu quả. Hiệu quả là kiềm chế được lạm phát, hậu quả là tăng trưởng giảm.
Tuy vậy, để ổn định vĩ mô không chỉ có 2 chính sách trên. Ví dụ, để giảm giá lương thực, thực phẩm, chính phủ có thể kích cầu bằng các gói hỗ trợ người nông dân, các chủ điền để kích thích tăng sản lượng, tăng diện tích gieo trồng, chăn nuôi. Lượng cung được đẩy ra mạnh nên cầu được đáp ứng, giá giảm. Trong rổ tính giá CPI thì lương thực, thực phẩm chiếm tỷ trọng kha khá.
Chính sách tiền tệ trong thời gian qua đã ban hành nhiều chính sách mang tính "cưỡng bức". Âu cũng là cách làm buộc phải làm, nếu không có cưỡng bức như vậy thì thị trường tất loạn. Giá của tiền sẻ được thị trường quyết định nhưng tiền không phải là mớ rau ngoài chợ nên cần có những định hướng cho thị trường. Để quản lý được cần thực thi chính sách Bình để Trị, Trị để tề Thiên. Chốt là là cần sử dụng chính sách Bình Trị Thiên.
Bình: Bình ổn lại những biến động đang diễn ra
Trị: Trừng trị những đầu sỏ đang gây loạn thị trường.
Thiên: Định ra thiên hướng mang tính lâu dài, ổn định.
Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012
Tỷ giá USD/VND: Biến động trước hoài nghi về chính sách
Đô đang được bán ra với tỷ giá kịch trần biên độ cho phép. Đây có lẻ là động thái chốt lời trước cơn biến động sắp tới của tỷ giá.
FED đang dự tính gói kích thích Q.. hoặc OT mới để kích tăng trưởng kinh tế và việc làm của Mỹ. Thế giới này thực sự chao đảo với đồng USD.
FED đang dự tính gói kích thích Q.. hoặc OT mới để kích tăng trưởng kinh tế và việc làm của Mỹ. Thế giới này thực sự chao đảo với đồng USD.
Tháng 6: Nắng rát bàn chân khô
Gia tài của mẹ là con
Gia tài để lại cùng con với đời
Một thời mẹ đã tóc xanh
Một đời mẹ vẫn loanh quanh bếp nhà
Gia tài để lại cùng con với đời
Một thời mẹ đã tóc xanh
Một đời mẹ vẫn loanh quanh bếp nhà
Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012
Lấy lại niềm tin: Cần ngay và luôn
Trong tình hình tăng trưởng tín dụng vẫn âm so với cùng kỳ năm 2011, chính sách tiền tệ đang bước đầu lấy lại niềm tin của thị trường. Trần lãi suất huy động đã 3 lần giảm với % giảm lên đến 3%, chỉ còn 11%/năm. Dự kiến, trong năm nay, lãi suất huy động tiếp tục giảm còn 10%, hoặc tỉ như CPI giảm sâu, lạm phát ổn định thì lãi huy động có thể còn 9%. Mức này là hợp lý cho nền kinh tế.
Đồng hành với lãi suất huy động, lãi cho vay đối với một số lĩnh vực ưu tiên đã được áp trần 14%. Vậy nhưng, mức lãi suất này vẫn chưa đạt tới kỳ vọng của doanh nghiệp. Với chính sách tiền tệ liên tục được điều chỉnh giảm lãi suất đã tạo nên tâm lý chờ đợi của các ông chủ doanh nghiệp.
Họ chờ điều chi? Mòn mỏi chờ đợi khoản vay với mức lãi suất thấp để đáp ứng nhu cầu vốn kinh doanh. Đây là trạng thái tâm lý do đã phải đối mặt với khó khăn tài chính quá lâu, sức chịu đựng đã cạn kiệt. Tâm lý chờ đợi và co cụm để phòng thủ đang phủ đầy trên khuôn mặt của các ông chủ.
Để xóa dần tâm lý này, cần có một chính sách tiền tệ mang tính dài hạn: Điều chỉnh giảm với mức giảm lớn của lãi suất tiền gửi và lãi suất cho vay.
Đồng hành với lãi suất huy động, lãi cho vay đối với một số lĩnh vực ưu tiên đã được áp trần 14%. Vậy nhưng, mức lãi suất này vẫn chưa đạt tới kỳ vọng của doanh nghiệp. Với chính sách tiền tệ liên tục được điều chỉnh giảm lãi suất đã tạo nên tâm lý chờ đợi của các ông chủ doanh nghiệp.
Họ chờ điều chi? Mòn mỏi chờ đợi khoản vay với mức lãi suất thấp để đáp ứng nhu cầu vốn kinh doanh. Đây là trạng thái tâm lý do đã phải đối mặt với khó khăn tài chính quá lâu, sức chịu đựng đã cạn kiệt. Tâm lý chờ đợi và co cụm để phòng thủ đang phủ đầy trên khuôn mặt của các ông chủ.
Để xóa dần tâm lý này, cần có một chính sách tiền tệ mang tính dài hạn: Điều chỉnh giảm với mức giảm lớn của lãi suất tiền gửi và lãi suất cho vay.
Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012
Trái phiếu chính phủ: Ai mua và để làm chi?
Có thể nói, sau 5 tháng đầu năm 2012 tín dụng có mức tăng trưởng âm. Đây quả là một kết quả mang tính hậu quả của chính sách tiền tệ thắt chặt. Một khi các ngân hàng thương mại dính đòn tâm lý sợ nợ xấu khi cho vay ra thì dòng tiền của nền kinh tế lại chạy loanh quanh giữa các ngân hàng với nhau. Tiền không đi vào sản xuất nên kết quả, tiền tạo ra tiền bởi các công cụ phái sinh của tiền.
Ngoại tệ bị xiết chặt, vàng bị ... cấm huy động, chứng khoán lình xình như người bị trúng gió, huy động tiền trên thị trường 1 bấp bênh, cho vay ra thì sợ...nợ xấu. Cánh cửa còn lại được coi là hầm trú ẩn an toàn của các ngân hàng thương mại là trái phiếu chính phủ.
Một khi trái phiếu được mua và được coi như một tài sản bảo đảm cho các giao dịch vay mượn lẫn nhau giữa các ngân hàng thương mại cũng như giữa ngân hàng thương mại và ngân hàng trung ương, hiển nhiên, trái phiếu trở thành tiền tệ. Đây được coi là giải pháp tiền tệ hóa chức năng của trái phiếu chính phủ.
Hầu hết, các tổ chức tín dụng coi trái phiếu như là một tài sản bảo đảm cho thanh khoản. Khi cần, có thể mang lượng trái phiếu nắm giữ để chiết khấu/bán lại với ngân hàng trung ương. Hẳn nhiên, tiền được cung ra cho ngân hàng thương mại qua hoạt động này, do vậy, lượng cung tiền M2 được tăng lên.
Ngoại tệ bị xiết chặt, vàng bị ... cấm huy động, chứng khoán lình xình như người bị trúng gió, huy động tiền trên thị trường 1 bấp bênh, cho vay ra thì sợ...nợ xấu. Cánh cửa còn lại được coi là hầm trú ẩn an toàn của các ngân hàng thương mại là trái phiếu chính phủ.
Một khi trái phiếu được mua và được coi như một tài sản bảo đảm cho các giao dịch vay mượn lẫn nhau giữa các ngân hàng thương mại cũng như giữa ngân hàng thương mại và ngân hàng trung ương, hiển nhiên, trái phiếu trở thành tiền tệ. Đây được coi là giải pháp tiền tệ hóa chức năng của trái phiếu chính phủ.
Hầu hết, các tổ chức tín dụng coi trái phiếu như là một tài sản bảo đảm cho thanh khoản. Khi cần, có thể mang lượng trái phiếu nắm giữ để chiết khấu/bán lại với ngân hàng trung ương. Hẳn nhiên, tiền được cung ra cho ngân hàng thương mại qua hoạt động này, do vậy, lượng cung tiền M2 được tăng lên.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)