Những ngày này, dù không phải mùa Vu Lan báo hiếu
nhưng mỗi dịp tháng 3 về, tôi ngơ ngác tìm mẹ. Tôi vẫn chọn cho mình một bông hồng
đỏ, thắm sắc như tình yêu mẹ dành cho tôi, lang thang trước cổng chùa nương cậy
vào lòng tư bi của Bồ Tát. Tình mẹ, bao dung và thánh thiện như lòng Phật Bà
Quan Âm trong tâm hồn của mỗi người con. Dù trái đất có ngừng quay, dù dâu bể
cách biệt nhưng tình mẹ vẫn là tình yêu vình cửu. Thời gian trôi đi, tàn nhẫn lấy
đi người mẹ của mỗi con người, dẫu biết đó là ly biệt của cuộc đời nhưng, mất mẹ
là nỗi buồn thương khôn nguôn, day dứt và trộn lẫn niềm nhớ của hoài niệm tuổi
thơ. Nỗi nhớ mẹ luôn hoang hoải và đẫm đầy nước mắt. Có người con trai nào, dù
già hay trẻ, mỗi lần nhớ mẹ là một lần lệ tràn mi. Mỗi người con có một Quan Âm
lam lũ, tảo tần là mẹ. Mẹ chẳng thể đầy phép nhiệm màu để lời cầu xin của con
thành sự thật nhưng là người có thể lặng nghe được niềm đau, ước vọng của mỗi
người con. Không có bản nhạc nào hấp dẫn bằng lời ru của mẹ, ngàn năm, triệu
năm sau vẫn vang vọng trong tâm hồn con trẻ. Chẳng có gì ấp áp, mềm mại như bầu
ngực của mẹ, chắt chiu từ khoai sắn, từ mặn mòi muối mặn để cho con dòng sữa
tràn môi. Có ánh mắt nào lung linh rạng ngời như ánh mắt mẹ chờ con về trong
đêm cuối năm. Có giọt nước mắt nào mặn chát, ấm nồng như giọt nước mắt của mẹ.
Tôi lang bạt nhiều nơi, chẳng thể có món ăn nào
ngon như món mẹ nấu. Mẹ như người nghệ nhân với ánh lửa, với khói lam chiều. Ai
chưa từng nhớ mẹ, cứ đi xa về một miền quê nào đó trong ráng chiều hoàng hôn,
ngắm khói lam chiều quẩn quanh mái rạ mới biết lòng mình cần có mẹ. Khói lam của
bếp nhà và khói hương um trầm là màu lam bạc có thể làm cho mỗi người con tuôn
tràn lệ rơi.
Mẹ xa rồi, xa mãi. Tôi vẫn chọn cho mình riêng
mình một bông hồng thắm, để dành cho mẹ, để giữ lại cho tôi nỗi nhớ không rời,
cho tôi ấm cả một chân trời nắng lên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét